“Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.” (Mt 13,30)
“Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt.” (Mt 13,30)
“Còn kẻ được gieo trên đất tốt, đó là kẻ nghe Lời và hiểu, thì tất nhiên sinh hoa kết quả.” (Mt 13,23)
Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa,” và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. (Ga 20,18)
“Người gieo giống ra đi gieo giống. Có hạt rơi xuống vệ đường... có hạt rơi trên sỏi đá... có hạt rơi vào bụi gai... có hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết hạt nhiều : hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục” (Mt 13,1-9)
Chúa Giê-su còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. (Mt 12,46)
“Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giô-na.” (Mt 12,39)
Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người dạy dỗ họ nhiều điều. (Mc 6,34)
17/07/21 THỨ BẢY TUẦN 15 TN
Mt 12,14-21
“Người sẽ không cãi vã, không kêu to, chẳng ai nghe thấy Người lên tiếng gì giữa phố phường. Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gãy. Tim đèn còn leo lét, chẳng nỡ tắt đi cho đến khi Người đưa công lý đến toàn thắng.” (Mt 12,19-20)
“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.” (Mt 11,28)
“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn.” (Mt 11,25)
Chúa Giê-su nói: “Khốn cho ngươi hỡi Kho-ra-din! Khốn cho ngươi hỡi Bét-sai-đa! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đon, thì họ đã mặc áo vải thô, rắc tro lên đầu mà tỏ lòng sám hối. Vì thế, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, thành Tia và Xi-đon còn được xử khoan hồng hơn các ngươi.” (Mt 11,21-22)
“Anh em đừng tưởng Thầy đến đem bình an cho trái đất.” (Mt 10,34)
Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy; không được mang lương thực, bao bị, tiền dắt lưng; được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. (Mc 6,8-9)
“Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ thì Thầy cũng tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.” (Mt 10,32)
Đức Giê-su nói với các tông đồ rằng: “Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.” (Mt 10,16)
“Dọc đường hãy rao giảng rằng Nước Trời đã đến gần. Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại.” (Mt 10,7-8)
Dọc đường hãy rao giảng rằng: “Nước Trời đã đến gần.” (Mt 10,7)
Bấy giờ, Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.” (Mt 9,37-38)
Bỗng một người đàn bà bị băng huyết đã mười hai năm tiến đến phía sau Người và sờ vào tua áo choàng của Người... Người đi vào, cầm lấy tay con bé, nó liền trỗi dậy. (Mt 9,20.25)
Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin. (Mc 6,5-6)