HỨA VÀ SỐNG CHẾT VỚI LỜI HỨA

Đời người được dệt bằng những mạnh khỏe an bình cụ thể của thể xác và bằng những thanh thoát cao quí của tinh thần: nỗi niềm buồn vui, những thăng trầm thành bại. Một đằng thì khả giác mong manh, chóng qua, có thể sờ mó đụng chạm được ngay; còn đằng khác chỉ cảm nhận được một cách trừu tượng, nhưng bền lâu, có thể đến thiên thu vạn đại. Đẳng cấp về kinh tế xã hội giàu sang, tiền rừng bạc biển, chức cao quyền trọng danh vang khắp chốn, hay chính trị quyền uy thống lĩnh bốn bể năm châu. Tất cả đều có thời hạn, còn lại nếu có cũng chỉ là phê phán mai mỉa chỉ trích. Còn đó một Tần Thủy Hoàng. Còn đó một Napoléon, một Hitler… Ngược lại thì với những lặng lẽ, với những hy sinh cống hiến vỗ về những cô đơn, sưởi ấm những lạnh giá, nâng đỡ những người yếu đau tật bệnh, và những bị xã hội né tránh. Còn đó một Vincent de Paul, còn đó một Maximilien Marie Kolbe, còn đó một Mère Thérèse de Calcutta…, hy sinh cho đồng loại; những âm thầm trong các viện bài lao, trại phong…. Nhóm đầu thì tranh giành, đấu đá nhau, thủ đoạn loại trừ nhau, mạnh được yếu thua, khoa trương thanh thế. Nhóm sau thì tự nguyện nhận lấy những thiệt thòi, lãnh lấy những hiểm nguy, ngay cả cái chết. Tại sao nhóm đầu lại bị xem là bất nhẫn? Nhờ đâu mà các vị sau được lưu danh hậu thế? Thú thật, chúng tôi không biết các vị nhóm đầu có thề hứa gì không, chứ các vị sau chắc chắn đã tuyên hứa và đã sống, đã chết hết mình cho lời hứa đó.