25/12/21 THỨ BẢY
ĐẠI LỄ CHÚA GIÁNG SINH
Lc 2,15-20
Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. (Lc 2,16-18)
25/12/21 THỨ BẢY
ĐẠI LỄ CHÚA GIÁNG SINH
Lc 2,15-20
Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. (Lc 2,16-18)
“Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an.” (Lc 1,78-79)
Miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được và chúc tụng Thiên Chúa. Láng giềng ai nấy đều kinh sợ… Ai nghe cũng để tâm suy nghĩ và tự nhủ: “Đứa trẻ này rồi ra sẽ như thế nào đây ? Và quả thật có bàn tay Chúa phù hộ em.” (Lc 1,64-66)
Bấy giờ Bà Ma-ri-a nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ Tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới.” (Lc 1,46-47)
“Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.” ( Lc 1,45)
Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1,38)
“Em thật có phúc vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.” (Lc 1,45)
Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy và đón vợ về nhà. (Mt 1,24)
Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham... Gia-cóp sinh ông Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô. (Mt 1,1.16)
“Thế thì anh em đi xem gì ? Một ngôn sứ chăng? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết: đây còn hơn cả ngôn sứ nữa.” (Lc 7,26)
“Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (Lc 7,19)
“Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông.” (Mt 21,31)
“Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.” (Mt 21,27b)
Đám đông hỏi Gio-an rằng: “Chúng tôi phải làm gì đây?” (Lc 3,10)
“Ông Ê-li-a đã đến rồi và họ không nhận ra, nhưng đã xử với ông theo ý họ muốn … Người có ý nói về Gio-an Tẩy giả.” (Mt 17,12-13)
“Tôi phải ví thế hệ này với ai?” (Mt 11,16a)
Đức Giê-su nói với đám đông rằng: “Trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gio-an Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất Nước Trời còn cao trọng hơn ông”. (Mt 11,11)
“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần truyền.” (Lc 1,38)
“Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao?” (Mt 18,13)
Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Lòng đầy sợ hãi, họ bảo nhau: “Hôm nay chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ.” (Lc 5,26)