“Ông đứng dậy đi theo Người.” (Mc 2,13)
Họ dỡ mái nhà ngay chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. (Mc 2,4)
Khi ấy có người mắc bệnh phong đến gặp Đức Giê-su, anh ta quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh ta và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch!” Lập tức bệnh phong biến khỏi anh ta và anh ta được sạch. (Mc 1,40-42)
Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư. (Mc 1,22)
Đức Giê-su thấy ông Si-mon với người anh của ông là ông An-rê đang quăng lưới xuống biển… ông Gia-cô-bê, và người em là ông Gio-an… đang vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông… Và các ông đi theo Người.” (Mc 1,16-20)
Khi toàn dân chịu phép rửa, Đức Giê-su cũng chịu phép rửa; và đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người. (Lc 3,21-22)
“Người bạn của chú rể đứng đó nghe chàng… Đó là niềm vui của thầy, niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn.” (Ga 3,29 )
“Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” (Lc 5,12b)
Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm lời Kinh Thánh mà tại quý vị vừa nghe.” (Lc 5,21)
Khi các ông thấy Người đi trên mặt biển lại tưởng là ma, thì la lên… Lập tức, Người bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ”. Người lên thuyền với các ông, và gió lặng. (Mc 6,49-51)
Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. (Mc 6,34)
03/01/22 THỨ HAI SAU LỄ HIỂN LINH
Thánh Danh Chúa Giê-su
Mt 4,12-17.23-25
“Hỡi Ga-li-lê, miền đất của dân ngoại! Đoàn dân đang ngồi trong cảnh tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, những kẻ đang ngồi trong vùng của bóng tối tử thần nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.” (Mt 4,15-16)
“Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người.” (Mt 2,11)
Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. (Lc 2,16-17)
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm, và cư ngụ giữa chúng ta.” (Ga 1,14)
Còn Hài Nhi càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa. (Lc 2,40)
“Muôn lạy Chúa, giờ đây, theo lời Ngài đã hứa xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ Chúa đã dành sẵn cho muôn dân. Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại, là vinh quang của Ít-ra-en dân Ngài.” (Lc 2,29-32)
“Này ông, dậy đem Hài nhi và mẹ Người trốn sang Ai Cập… vì vua Hê-rô-đê sắp tìm giết Hài nhi đấy!” (Mt 2,13)
Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước. (Ga 20,4)