“Môn đệ ông Gio-an đến lấy thi hài ông đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su.” (Mt 14,12)
“Môn đệ ông Gio-an đến lấy thi hài ông đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su.” (Mt 14,12)
“Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến trong thế gian.” (Ga 11,27)
“Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá.” (Mt 13,47)
“Anh bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng… viên ngọc ấy.” (Mt 13,44.46)
“Mắt anh em có phúc vì được thấy, tai anh em có phúc vì được nghe.” (Mt 13,16)
“Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc cho muôn người.” (Mt 20,28)
“Ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho.” (Lc 11,10)
“Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn cả lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới muà gặt.” (Mt 13,29-30)
Ma-ri-a Ma-đa-lê-na đi báo cho các môn đệ: “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những gì Chúa đã nói với bà. (Ga 20,18)
“Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe, không hiểu.” (Mt 13,13)
“Hạt rơi trên đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục. Ai có tai thì nghe.” (Mt 13,8-9)
Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: “Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em, là mẹ tôi.” (Mt 12,49-50)
Chúa Giê-su nói: “Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ của ngôn sứ Gio-na.” (Mt 12,39)
Chúa Giê-su nói: “Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng về nhiều chuyện quá! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị lấy đi.” (Lc 10,41-42)
“Đây là người Tôi Tớ Ta đã tuyển chọn, đây là người Ta yêu dấu: Ta hài lòng về Người.” (Mt 12,18)
“Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế.” (Mt 12,7)
“Anh em hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” (Mt 11,29)
“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn.” (Mt 11,25)
Bấy giờ Người bắt đầu quở trách các thành đã chứng kiến phần lớn các phép lạ Người làm mà không sám hối. (Mt 11,20)