“Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.” (Lc 16,13)
“Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.” (Lc 16,13)
“Ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo.” (Lc 16,8)
“Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để tìm cho kỳ được con chiên bị mất.” (Lc 15,4)
“Ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy Người Con và tin vào Người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.” (Ga 6,40)
“Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.” (Mt 5,6)
“Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.” (Lc 14,14)
“Hôm nay ơn cứu độ đã đến cho nhà này… Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.” (Lc 19,9-10)
“Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.” (Lc 14,11)
Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông đồ. (Lc 6,13)
“Vì một ngôn sứ mà chết ngoài Giê-ru-sa-lem thì không được.” (Lc 13,33)
“Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào” (Lc 13,24)
“Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn minh.” (Lc 13,19)
Ông trưởng hội đường tức tối vì Đức Giê-su chữa bệnh vào ngày Sa-bát… Ông lên tiếng nói: “Đã có sáu ngày để làm việc, đừng có đến vào ngày Sa-bát.” (Lc 13,14)
Chúa Giê-su kể dụ ngôn sau đây: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế…Người này thì được nên công chính, còn người kia thì không.” (Lc 18,9-10.14)
“Xin ông cứ để nó lại năm nay nữa… May ra sang năm nó có trái...” (Lc 13,8-9)
“Cảnh sắc đất trời thì các ngươi biết nhận xét, còn thời đại này, sao các ngươi lại không biết nhận xét?” (Lc 12,56)
Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Thầy đã đến ném lửa vào trái đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên! Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất.” (Lc 12,49-50)
“Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc?’’ (Lc 12,48)
“Vào bất cứ nhà nào, trước tiên anh em hãy nói: Bình an cho nhà này!” (Lc 10,5)
“Không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.” (Lc 12,15)