“Họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.” (Lc 20,36)
“Họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.” (Lc 20,36)
Đức Giê-su vào Đền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang buôn bán và nói với họ: “Đã có lời chép rằng: Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt của bọn cướp!” (Lc 19,45-46)
“Khi đến gần Giê-ru-sa-lem và trông thấy thành, Đức Giê-su khóc thương.” (Lc 19,41)
“Sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng?” (Lc 19,23)
“Người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham.” (Lc 19,10)
“-Lạy ông Giê-su con Vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! -Anh muốn tôi làm gì cho anh? -Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy! -Anh hãy thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” (Lc 18,35-43)
Đức Giê-su nói với mọi người rằng: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi thì sẽ cứu được mạng sống ấy.” (Lc 9,24)
“Nhưng mụ góa này quấy rầy mãi, thì ta bênh vực mụ cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc.” (Lc 18,5)
“Sự việc cũng sẽ xảy ra như thế, ngày Con Người được mặc khải.” (Lc 17,30)
“Vì này Triều đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.” (Lc 17,21)
Người Do Thái nói: “Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao?” Nhưng Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói ở đây là chính thân thể Người. (Ga 2,20-21)
“Khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: Chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi.” (Lc 17,10)
“Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: ‘Tôi hối hận,’ thì anh cũng phải tha cho nó.” (Lc 17,4)
“Con cái đời này cưới vợ lấy lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng.” (Lc 20,34-35)
“Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.” (Lc 16,13)
“Ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo.” (Lc 16,8)
“Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để tìm cho kỳ được con chiên bị mất.” (Lc 15,4)
“Ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy Người Con và tin vào Người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.” (Ga 6,40)
“Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng.” (Mt 5,6)