Ánh HB2
(Viết vội một chút tâm tình sau những ngày hạnh ngộ)
Tôi đã gặp chị ấy…
Trên chuyến xe ngược
hướng Nam ra Bắc,
Cùng hành trình về Nha Trang hội ngộ,
Nơi hẹn ước anh em đã một
thủa,
Vì thế cuộc phải xa rời chủng viện,
Nay có dịp, gọi nhau về miền biển,
Để gặp nhau vì “Đời đã xế chiều”
***
Tôi đã gặp chị với nụ cười “hồn hậu”,
Bước xuống xe đón anh em chân tình,
Cùng lối về Nha Trang ngày hạnh ngộ,
Và tôi xin viết đôi dòng về chị,
Người phụ nữ với tên họ
khá dài,
Hoàng thị Đủ Tuyết
Mai…
***
Có một phụ nữ như thế đó,
Dáng hao gầy nhưng thanh thoát bước chân,
Quá lục tuần ánh mắt vẫn trong lành,
Sáng nét mặt dù lục tuần đã quá (U 70),
Một phụ nữ gặp lần đầu mà không lạ!
Chỉ một lúc là cảm thấy mến thương,
Mến cái tuổi tóc điễm muối pha sương,
Thương cái nghĩa tròn vuông ngày hội ngộ.
****
Vâng!
Có một phụ nữ như thế đó,
Luôn chia sẻ không toan tính thiệt hơn,
Lòng từ tâm chẳng dám ví thái sơn,
Nhưng cũng đủ để được ơn hậu thế.
Cứ cho đi mà không lời kể lể,
Để niềm vui chia sẻ là phúc lành.
Dù cuộc đời cũng nhiều mong manh,
Nhưng với chị “an lành” là hạnh phúc.
***
Có một phụ nữ như thế đó,
Cứ thoăn thoắt chẳng mỏi mệt bước chân,
Quan tâm quán xuyến hết mọi việcchẳng ngại ngần,
Không dám ví tựa mẹ hiền trong mái ấm,
Nhưng chắc chắn là người chị vẹn đôi đường,
Lo bữa ăn, lo chỗ ngủ, lo từng bước đường cho hội ngộ,
Miệng nói, tay làm không ngơi nghỉ,
Chị là thế, người chị của Hòa Bình,
***
Cám ơn chị, người phụ nữ hiền hòa,
Cám ơn chị với con tim nở hoa,
“Hoa nhân đức và hoa đức ái”,
Cám ơn chị, một Martha đầy ân nghĩa.
Nguyện ơn trên tuôn đổ muôn ơn lành.
Cứ thế, mong đời chị cứ thế,
Trải lòng mình an lạc cho nhiều người.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.