“Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em.” (Lc 21,34)
“Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em.” (Lc 21,34)
“Khi cây vả đâm chồi, anh em nhìn thì đủ biết là mùa hè đã đến gần. Anh em cũng vậy, khi thấy những điều ấy xảy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã gần đến.” (Lc 21,31)
“Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc.” (Lc 21,28)
Đức Giê-su nói: “Ai xấu hổ vì Tôi và những lời của Tôi, thì Con Người cũng sẽ xấu hổ vì kẻ ấy, khi Con Người ngự đến trong vinh quang của mình.” (Lc 9,26)
23/11/21 THỨ BA TUẦN 34 TN
Th. Clê-men-tê I, giáo hoàng, tử đạo
Lc 21,5-11
Đức Giê-su đáp: “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: ‘Chính ta đây’, và ‘thời kỳ đã đến gần;’ anh em chớ có theo họ.” (Lc 21,8)
“Thầy bảo thật anh em: bà góa nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết.” (Lc 21,3)
Đức Giê-su nói: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian vì điều này: đó là để làm chứng cho sự thật.” (Ga 18,36)
“Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng… Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.” (Lc 20,34-36)
“Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt trộm cướp.’’ (Lc 19,46)
Luận bàn thời sự, Ai cấm!
Kính gởi các vị – người anh em ở giáo phận Vinh.
Tư tưởng – suy nghĩ, hình thành nên ý tưởng sau quá trình quan sát, nhận xét. Luận bàn – trao đổi, thảo luận, kết luận tốt xấu để tiếp thu hay loại trừ. Đây là hai trong những tặng phẩm miễn phí được Đấng Tạo Hóa trao ban một cách hào phóng và tự nhiên dành cho con người, không phải nhọc công, đơn từ xin – cho, vì một khi đã là người thì tự nhiên có! Không ai được quyền tước đoạt những quyền lợi cơ bản này.
Đức Giê-su khóc thương thành Giê-ru-sa-lem mà nói: “Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi !… Sẽ có những ngày quân thù bao vây… không để hòn đá nào trên hòn đá nào.” (Lc 19,42-44)
“Rồi người thứ ba đến trình: Thưa ngài, yến bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ…” (Lc 19,20)
Chúa Giê-su nhìn lên và nói với Da-kêu: “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông.” (Lc 19,5)
“Anh muốn tôi làm gì cho anh?” (Lc 18,40)
“Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Thầy nói sẽ chẳng qua đi.” (Mc 13,31)
“Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao?” (Lc 18,7)
“Hãy nhớ chuyện vợ ông Lót.” (Lc 17,32)
“Vì này Triều đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.” (Lc 17,21)
Đức Giê-su bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. (Lc 17,14)
Người Do-thái nói: “Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao?” Nhưng Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói ở đây là chính thân thể Người. (Ga 2,20-21)